Tôi đến Vandoeuvre-les-Nancy vào một buổi chiều thu se lạnh, gió heo may từ cánh đồng Meurthe-et-Moselle thổi về mang theo mùi đất ẩm và lá úa. Là một nhà nghiên cứu gia phả người Việt, tôi lang thang qua những trang báo địa phương trực tuyến, tìm kiếm dấu vết tổ tiên xa xôi. "Avis de deces 54 Vandoeuvre les Nancy" – cụm từ đó hiện lên trên màn hình laptop, dẫn tôi đến danh sách những thông báo tang lễ gần đây. Một cái tên quen thuộc lướt qua: ông nội họ tôi, người đã rời Việt Nam từ lâu để định cư nơi đây. Tim tôi đập nhanh hơn khi đọc chi tiết, mộ phần nằm ở nghĩa trang ngoại ô thành phố.
Chân tôi bước trên lối sỏi crun chít dưới gót giày cao gót mỏng, không khí nghĩa trang nặng mùi hoa huệ trắng và sương mù. Tôi quỳ trước bia mộ, ngón tay lướt qua chữ khắc lạnh lẽo, lòng chợt dâng trào nỗi cô đơn xa xứ. Bất chợt, một giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh:"Bonjour, mademoiselle. Bạn cũng đến viếng ai đó sao?"
Tôi ngẩng đầu, đối diện một người đàn ông khoảng bốn mươi, cao lớn với mái tóc đen điểm bạc, đôi mắt xanh sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Anh mặc áo khoác da cũ kỹ, mùi thuốc lá thoang thoảng quyện cùng nước hoa gỗ đàn hương. "Tôi tên Pierre," anh tự giới thiệu bằng tiếng Pháp chậm rãi, rồi chuyển sang Anh ngữ lưu loát khi thấy tôi lúng túng. "Tôi thường đến đây, thăm vợ cũ. Cô mất cách đây hai năm."
Chúng tôi trò chuyện bên mộ, gió lạnh luồn qua lớp áo len mỏng của tôi, khiến da gà nổi lên. Pierre kể về cuộc đời anh, về những mất mát, và tôi chia sẻ hành trình tìm cội nguồn. Cái chạm tay vô tình khi anh đưa tôi bó hoa huệ khiến mạch đập ở cổ tay tôi rung động lạ kỳ."Sao tim mình lại thế này? Chỉ là người lạ thôi mà,"tôi nghĩ thầm, nhưng ánh nhìn anh nóng bỏng khiến tôi không thể rời mắt.
"Sao tim mình lại thế này? Chỉ là người lạ thôi mà,"
Ngày hôm sau, tôi nhận tin nhắn từ Pierre – anh đã xin số qua cuộc trò chuyện hôm qua. "Gặp nhau ở quán cà phê Place Stanislas nhé? Tôi muốn nghe thêm về Việt Nam của cô." Tim tôi reo vui, một nỗi khao khát mơ hồ len lỏi. Quán cà phê ấm áp với mùi bánh croissant nướng vàng và cà phê espresso đậm đà. Chúng tôi ngồi sát nhau bên cửa sổ, hơi thở anh phả nhẹ lên má tôi khi anh nghiêng người kể chuyện. Tay anh vô tình chạm đùi tôi dưới bàn, một luồng điện chạy dọc sống lưng."Cô thật đẹp, Minh,"anh thì thầm, ngón tay lướt nhẹ lên mu bàn tay tôi, da thịt tôi nóng ran như lửa.
Căng thẳng dâng cao khi anh đề nghị đưa tôi về căn hộ nhỏ của anh gần đó. "Chỉ uống rượu thôi," anh nói, nhưng ánh mắt chúng tôi đã nói lên tất cả. Cửa khép lại, không gian ngập mùi gỗ thông từ lò sưởi và rượu vang đỏ anh rót. Chúng tôi ngồi trên ghế sofa da mềm mại, đùi anh ép sát đùi tôi, hơi ấm lan tỏa qua lớp vải quần jeans."Mình muốn anh ấy đến thế sao? Đã bao lâu rồi mình không cảm nhận được sự đụng chạm này?"Nội tâm tôi giằng xé giữa lý trí và dục vọng.
"Mình muốn anh ấy đến thế sao? Đã bao lâu rồi mình không cảm nhận được sự đụng chạm này?"
Pierre cúi xuống, môi anh lướt nhẹ lên môi tôi, vị rượu vang chát lẫn ngọt ngào lan tỏa. Nụ hôn đầu e ấp nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt, lưỡi anh khám phá khoang miệng tôi, tay vuốt ve lưng tôi qua lớp áo lụa mỏng. Tôi đáp lại, tay luồn vào tóc anh, kéo anh sát hơn. Anh cởi nút áo tôi chậm rãi, từng cái một, để lộ chiếc áo ngực ren đen ôm sát bầu ngực căng tròn. Miệng anh ngậm lấy núm vú qua lớp ren, liếm láp khiến tôi rên rỉ, âm thanh vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Da tôi nóng bỏng, mồ hôi lấm tấm trên xương quai xanh, mùi da thịt anh quyện với nước hoa khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, ném tôi nhẹ nhàng lên chiếc giường kingsize với ga trải satin trắng muốt. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên cơ thể anh khi anh cởi áo, lộ ra lồng ngực rộng với lông ngực đen nhánh, cơ bụng săn chắc từ những năm lao động. Tôi cởi hết quần áo, nằm trần trụi, cảm nhận không khí mát lạnh phả lên vùng kín ẩm ướt. Pierre quỳ giữa hai chân tôi, mắt anh tối sầm dục vọng."Em đẹp quá,"anh thì thầm bằng tiếng Pháp, rồi cúi xuống hôn lên đùi trong, lưỡi anh lướt dần lên, chạm vào mu âm hộ tôi.
Tôi cong người, tay bấu chặt ga giường khi lưỡi anh liếm láp hột le sưng mọng, vị mặn ngọt của dịch tiết tôi hòa quyện trên đầu lưỡi anh. Âm thanh chụt chụt ướt át vang lên, xen lẫn tiếng rên rỉ dồn dập của tôi.Mỗi cú liếm là một đợt sóng khoái lạc dâng trào,khiến hông tôi uốn éo, mông nâng cao đón nhận. Anh thọc ngón tay vào trong, móc ngoáy điểm G khiến tôi hét lên, nước nhờn tuôn trào ướt đẫm tay anh. Mùi arousal nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi mồ hôi nam tính của anh.
Khi tôi sắp lên đỉnh, anh dừng lại, đứng dậy cởi quần, con cặc anh bật ra cứng ngắc, đầu khấc đỏ au bóng loáng dịch tiền liệt. Tôi quỳ xuống, cầm lấy nó, cảm nhận độ nóng bỏng tay, mạch máu đập thình thịch dưới da. Miệng tôi ngậm lấy, lưỡi quấn quanh thân cặc, hút mạnh khiến anh rên gầm gừ, tay ấn đầu tôi sâu hơn. Vị mặn của da anh, mùi đàn ông quyện trong miệng tôi, tôi nuốt nước bọt liên hồi, nước dãi nhỏ giọt xuống cằm.
Pierre kéo tôi nằm ngửa, kê gối dưới hông tôi, rồi từ từ đâm vào. Cảm giác căng đầy khiến tôi cắn môi, móng tay cào xước lưng anh. Anh nhấp chậm rãi ban đầu, mỗi cú thúc là tiếng da thịt vỗ bạch bạch, xen tiếng thở hổn hển. Tôi quấn chân quanh hông anh, thúc hông lên đón nhận, núm vú cọ xát ngực anh tạo ma sát điện giật. Tốc độ tăng dần, anh đâm mạnh mẽ, sâu tận tử cung, khiến tôi hét lên trong khoái lạc."Sâu nữa đi anh, em sắp... sắp tới rồi!"Nội tâm tôi vỡ òa.
"Sâu nữa đi anh, em sắp... sắp tới rồi!"
Chúng tôi thay đổi tư thế, tôi ngồi lên anh, cưỡi ngựa với tay chống ngực anh, bầu vú nảy tưng theo nhịp. Mồ hôi anh nhỏ giọt lên bụng tôi, trơn tuột. Anh ngồi dậy, ôm tôi chặt, hôn ngấu nghiến trong khi thúc hông từ dưới. Đỉnh điểm đến, cơ thể tôi co giật, âm đạo siết chặt cặc anh, nước lũ tuôn ra ướt đẫm ga giường. Anh gầm lên, bắn tinh nóng hổi sâu bên trong tôi, từng đợt co thắt khiến cả hai run rẩy.
Chúng tôi nằm ôm nhau sau đó, hơi thở dần đều lại, mùi tình ái nồng nàn bao trùm. Da anh ấm áp áp sát da tôi, tay anh vuốt ve lưng tôi dịu dàng. "Cảm ơn em, Minh. Từ avis de deces 54 Vandoeuvre les Nancy, anh không ngờ lại tìm thấy niềm vui thế này," anh thì thầm. Tôi mỉm cười, lòng bình yên lạ kỳ. Sáng hôm sau, chúng tôi chia tay ở ga tàu, với lời hứa gặp lại. Nỗi cô đơn đã tan biến, thay vào đó là ký ức nóng bỏng về những đụng chạm, những tiếng rên, và vị giác da thịt nhau. Vandoeuvre-les-Nancy không còn là điểm dừng chân xa lạ, mà là nơi dục vọng thức tỉnh.