Tôi ngồi bên cửa sổ quán cà phê nhỏ ở phố cổ Hà Nội, ánh nắng chiều len qua tán lá bàng, vương vấn trên ly cà phê sữa đá. Hương cà phê quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng từ con phố, khiến lòng tôi nao nao. Minh bước vào, nụ cười ấm áp như nắng mai, mái tóc hơi rối vì gió, chiếc áo sơ mi trắng ôm sát thân hình cao ráo. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn chung, chỉ vài tuần trước, nhưng mỗi lần gặp, tim tôi lại đập nhanh hơn một nhịp.
Sao anh ấy lại cuốn hút thế này?Tôi nghĩ thầm, tay siết nhẹ ly nước. Minh ngồi xuống đối diện, mắt anh lấp lánh. "Lan hôm nay xinh quá," anh nói, giọng trầm ấm. Chúng tôi trò chuyện về những chuyến đi, về sách vở, về những giấc mơ dang dở. Cười đùa, tay anh vô tình chạm nhẹ tay tôi khi với lấy muỗng khuấy cà phê. Da anh ấm áp, khiến tôi rùng mình nhẹ. Tôi cảm nhận được hơi nóng lan tỏa từ điểm chạm ấy, như một lời mời gọi thầm lặng.
Buổi chiều trôi qua nhanh, chúng tôi dạo bước trên phố. Gió heo may thổi, mang theo mùi bánh mì nướng từ hàng quán ven đường. Minh kể về thời du học Pháp, giọng anh đầy hoài niệm. "Ở đó, có những buổi tối Paris lung linh, nhưng không gì bằng Hà Nội của em." Tim tôi rung động. Khi chia tay, anh nắm tay tôi, kéo nhẹ vào lòng. Môi anh chạm má tôi, mềm mại, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính – gỗ đàn hương và chút bạc hà. "Mai gặp lại nhé," anh thì thầm. Tôi gật đầu, má nóng bừng.
Tối đó, nằm trên giường, tôi không ngủ được. Hình ảnh Minh ám ảnh, hơi thở anh như vẫn vương vấn bên tai.Mình đang rơi vào lưới tình rồi sao?
Ngày hôm sau, Minh mời tôi đến nhà anh – một căn hộ nhỏ trên tầng cao, nhìn ra hồ Tây. Gió hồ mang theo mùi nước mát lành, lẫn với hương sen nở muộn. Chúng tôi nấu ăn cùng nhau: anh xào thịt bò với rau củ, tôi pha nước mắm chua ngọt. Tay anh lướt qua eo tôi khi với lấy gia vị, khiến tôi giật mình, tim đập thình thịch. Bữa tối dưới ánh nến lung linh, rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê. Hương rượu nồng nàn, quyện với mùi thức ăn cay nồng.
"Em biết không, Lan," Minh nói, mắt nhìn sâu vào mắt tôi, "khi ở bên em, anhavoir les oreilles en feuille de. Tai anh đỏ bừng vì em đấy." Tôi cười khúc khích, không hiểu hết cụm từ Pháp ấy, nhưng đoán được ý nghĩa qua nụ cười tinh nghịch của anh. "Nghĩa là sao?" tôi hỏi. "Nghĩa là tai anh như lá hồng, đỏ ửng vì ngại ngùng và hạnh phúc," anh giải thích, tay vuốt nhẹ má tôi. Da tôi nóng ran, chắc tai tôi cũng đangavoir les oreilles en feuille demất rồi.
Chúng tôi dọn dẹp, tiếng chén đĩa leng keng hòa quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa. Anh kéo tôi vào lòng từ phía sau, cằm tựa vai tôi. Hơi thở anh phả vào gáy, ấm áp, khiến lông tơ tôi dựng đứng. "Lan, anh muốn em," anh thì thầm. Tôi quay lại, môi chạm môi anh. Nụ hôn đầu ngọt ngào, lưỡi anh khám phá nhẹ nhàng, vị rượu vang lẫn vị anh lan tỏa. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, da thịt rạo rực.
Tôi đẩy anh ra, mắt nhìn anh đầy thách thức. "Chưa vội anh ạ." Chúng tôi ngồi trên sofa, ôm nhau xem phim. Nhưng phim chẳng ai xem nổi. Tay anh luồn vào áo tôi, chạm ngực qua lớp ren áo lót. Núm vú tôi cứng lại dưới ngón tay anh, một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tôi rên khẽ, tiếng rên hòa vào tiếng phim tình cảm trên màn hình. Mùi da thịt anh – mặn mòi, nam tính – xộc vào mũi tôi. Tôi cắn môi, cố kìm nén, nhưng cơ thể phản bội, ướt át giữa hai đùi.
Sao lại thế này? Mình chưa từng thế với ai nhanh vậy. Nhưng anh ấy... anh ấy khiến mình tan chảy.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, thả nhẹ xuống giường. Ánh trăng hồ Tây rọi qua rèm, bạc trắng trên da anh khi anh cởi áo. Lồng ngực rộng, cơ bụng săn chắc lấp lánh mồ hôi nhẹ. Tôi kéo anh xuống, hôn ngấu nghiến cổ anh, vị mặn của da anh trên lưỡi. Tay tôi vuốt ve ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh như trống trận. Anh cởi áo tôi, môi anh lướt xuống cổ, xuống ngực. Lưỡi anh quấn quanh núm vú, mút nhẹ, khiến tôi cong người, rên rỉ. "Minh... anh..." Tiếng rên của tôi vang vọng trong phòng yên tĩnh.
Anh thì thầm bằng tiếng Pháp xen lẫn, "Em đẹp quá, tai em giờ chắcavoir les oreilles en feuille derồi." Quả thật, tôi cảm nhận tai mình bỏng rát, đỏ ửng vì khoái cảm. Tay anh luồn xuống quần tôi, ngón tay khéo léo vuốt ve qua lớp vải lót ướt sũng. Tôi run rẩy, hông nâng lên đón nhận. Mùi arousal của tôi lan tỏa, ngọt ngào, hòa quyện với mùi mồ hôi anh. Anh cởi hết quần áo chúng tôi, da thịt trần trụi chạm nhau, nóng bỏng như lửa.
Anh quỳ giữa hai chân tôi, mắt ngắm nghía. "Em ướt hết rồi," anh cười, giọng khàn khàn. Lưỡi anh chạm vào nơi nhạy cảm nhất, liếm nhẹ, chậm rãi. Tôi hét khẽ, tay bấu chặt ga giường. Vị của tôi trên lưỡi anh, anh rên thỏa mãn. Ngón tay anh xâm nhập, cong nhẹ chạm điểm G, khiến tôi co giật. Âm thanh ướt át từ nơi ấy vang lên nhịp nhàng, hòa với tiếng thở dốc của cả hai. Tôi kéo đầu anh lên, hôn anh điên cuồng, nếm vị mình trên môi anh.
"Em muốn anh," tôi thì thầm, tay vuốt ve dương vật anh – cứng ngắc, nóng hổi, mạch đập dưới da. Anh rên, đẩy nhẹ tôi nằm ngửa. Anh đeo bao cao su, chậm rãi tiến vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi cắn môi đến rỉ máu. Anh dừng lại, để tôi quen, hôn tôi dịu dàng. "Em ổn không?" anh hỏi, mắt đầy quan tâm. "Ừ, anh vào đi," tôi gật đầu, tay ôm chặt lưng anh.
Anh bắt đầu nhịp điệu chậm, sâu. Mỗi cú thúc chạm đến tận cùng, khiến tôi rên rỉ không ngừng. Da thịt va chạm, tiếng bạch bạch nhịp nhàng như bản giao hưởng. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt trên ga giường. Tôi cào nhẹ lưng anh, để lại dấu đỏ. Anh tăng tốc, hông anh dập mạnh, tay bóp ngực tôi. "Lan... em tuyệt quá," anh gầm gừ. Tôi cảm nhận cao trào dâng trào, cơ thể siết chặt quanh anh. "Anh... em sắp..." Tiếng hét của tôi vang lên khi orgasm ập đến, sóng khoái lạc lan tỏa từ bụng dưới ra khắp cơ thể, run rẩy không ngừng.
Anh theo sau vài nhịp, gầm lên, thân thể căng cứng rồi thả lỏng. Chúng tôi nằm ôm nhau, thở dốc. Hơi thở anh phả vào tai tôi, vẫn nóng. Mùi tình ái nồng nàn bao trùm căn phòng, lẫn với mùi hồ Tây thoảng qua cửa sổ.
Sau đó, anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ trán. "Cảm ơn em, Lan. Đêm nay anh hạnh phúc lắm." Tôi mỉm cười, tai vẫn còn bỏng rát – chắc hẳn vẫn đangavoir les oreilles en feuille de. Chúng tôi nằm bên nhau, nói chuyện vu vơ về tương lai, về những chuyến đi sắp tới. Tay anh vuốt ve lưng tôi, dịu dàng, khiến tôi chìm vào giấc ngủ yên bình.
Đây không chỉ là đêm ân ái, mà là khởi đầu của điều gì đó sâu sắc hơn. Với Minh, tôi sẵn sàng để tai mình mãi mãi avoir les oreilles en feuille de.
Sáng hôm sau, thức dậy trong vòng tay anh, nắng hồ Tây rọi vào, tôi biết mình đã tìm thấy người ấy. Hương cà phê anh pha lan tỏa, chúng tôi cười đùa, hứa hẹn những đêm say đắm tiếp theo. Cuộc sống bỗng trở nên rực rỡ, đầy màu hồng như đôi tai ngại ngùng của chúng tôi.