Minh ngồi một mình trong căn phòng khách tối om, ánh đèn đường hắt qua rèm cửa tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Anh đã ba mươi tám tuổi, một kỹ sư thành đạt, nhưng gần đây, cuộc sống của anh bị bao trùm bởi nỗi ám ảnhbệnh tình dục đàn ông. Nó không phải là một căn bệnh hiểm nghèo, chỉ là rối loạn cương dương do stress công việc kéo dài, nhưng nó bào mòn mọi tự tin của anh. Đã bao đêm, anh nằm bên vợ cũ, cố gắng nhưng thất bại, dẫn đến cuộc ly hôn ê chề. Giờ đây, độc thân, anh tránh né mọi mối quan hệ, sợ hãi sự thất vọng trong ánh mắt phụ nữ.
Rồi Lan xuất hiện. Cô là đồng nghiệp mới, ba mươi lăm tuổi, với mái tóc đen dài óng ả và nụ cười ấm áp như nắng mai. Họ gặp nhau ở văn phòng, trò chuyện về dự án, và dần dần, những cuộc cà phê sau giờ làm trở thành thói quen. Lan không phải kiểu phụ nữ nóng bỏng kiểu cách, mà là vẻ đẹp dịu dàng, cuốn hút bởi sự thông minh và đồng cảm."Mình không thể để cô ấy biết,"Minh nghĩ thầm mỗi khi ánh mắt cô lướt qua anh, khơi dậy những rung động lâu ngày chìm khuất.
"Mình không thể để cô ấy biết,"
Hôm ấy, mưa rơi tầm tã ngoài cửa sổ quán cà phê. Lan nhìn anh, giọng nhẹ nhàng:"Anh Minh, em thấy anh hay buồn. Có chuyện gì kể em nghe đi."Minh ngập ngừng, rồi kể hết, vềbệnh tình dục đàn ôngđang hành hạ anh, về nỗi sợ hãi không thể làm người đàn ông thực thụ. Lan nắm tay anh, da cô mềm mại ấm áp, mùi nước hoa thoang thoảng như hoa nhài."Đó không phải lỗi của anh. Chúng ta cùng vượt qua nhé?"Lời cô như dòng suối mát, xóa nhòa nỗi cô đơn.
Họ bắt đầu hẹn hò. Những buổi tối dạo phố, tay trong tay, tiếng cười vang vọng dưới ánh đèn neon. Lan không ép buộc, cô kiên nhẫn dẫn dắt anh qua những cử chỉ thân mật nhỏ. Nụ hôn đầu tiên diễn ra bên bờ sông, dưới cơn gió heo may mang theo mùi đất ẩm. Môi cô ngọt ngào, vị cà phê lẫn chút son môi, lưỡi cô khẽ chạm, khiến tim Minh đập thình thịch. Nhưng khi về nhà, anh lại lo lắng."Liệu mình có làm được không? Đừng để cô ấy thất vọng."
"Liệu mình có làm được không? Đừng để cô ấy thất vọng."
Một tối cuối tuần, Lan mời anh đến căn hộ của cô ở ngoại ô. Không gian ấm cúng với nến thơm tỏa mùi vani quyến rũ, nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng. Họ ăn tối, rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê, vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi. Lan mặc chiếc váy lụa mỏng, đường cong cơ thể hiện rõ dưới ánh nến lập lòe. Cô ngồi sát anh trên ghế sofa, tay vuốt ve cánh tay anh, da thịt chạm nhau tạo nên những cơn rùng mình điện giật.
"Hãy để em chăm sóc anh,"cô thì thầm, môi lướt qua tai anh, hơi thở nóng hổi mang theo mùi da thịt. Minh gật đầu, tim đập loạn nhịp. Cô dẫn anh vào phòng ngủ, nơi ga trải giường lụa trắng mịn màng chờ đợi. Ánh trăng tràn qua cửa sổ, chiếu sáng thân hình cô khi cô cởi váy, để lộ bộ ngực đầy đặn, núm vú hồng hào săn chắc. Mùi cơ thể cô, hỗn hợp mồ hôi nhẹ và nước hoa, xộc vào mũi anh, khơi dậy dục vọng nguyên thủy.
Họ nằm xuống, da kề da, hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa như lửa sưởi. Tay Lan vuốt ve ngực anh, móng tay khẽ cào nhẹ, tạo những vệt đỏ mờ trên da. Minh hít sâu, cố thư giãn."Đừng nghĩ ngợi, chỉ cảm nhận thôi,"anh tự nhủ. Cô hôn anh say đắm, lưỡi quấn quýt, nước bọt trao đổi ngọt lịm. Tay cô lần xuống bụng anh, chạm vào phần dưới đang dần cương cứng yếu ớt. Anh giật mình, lo sợ nó sẽ xìu đi như mọi lần.
"Đừng nghĩ ngợi, chỉ cảm nhận thôi,"
Nhưng Lan không vội. Cô thì thầm:"Thả lỏng nào, anh yêu. Em ở đây."Cô ngồi dậy, cúi xuống hôn ngực anh, lưỡi liếm quanh núm vú, âm thanh chụt chụt vang lên trong không gian yên tĩnh. Rồi cô di chuyển xuống, hôn bụng, rốn, mỗi nụ hôn như một dòng điện chạy dọc sống lưng anh. Mùi da anh, mặn mồ hôi, hòa quyện với hơi thở cô. Khi môi cô chạm vào dương vật anh, nó đã cứng hơn, mạch đập dưới lớp da mỏng. Cô ngậm lấy, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, vị mặn của dịch tiền xuất hiện khiến cô rên khẽ, âm thanh gợi tình như tiếng thì thầm dục vọng.
Minh nắm tóc cô, hơi thở dồn dập, tiếng tim đập át cả nhạc nền.Bệnh tình dục đàn ôngdường như đang tan biến dưới bàn tay tài tình của cô. Cô mút mạnh hơn, tay vuốt ve tinh hoàn, cảm giác căng tràn khiến anh cong người. Nhưng cô dừng lại, leo lên, ngồi dạng chân trên đùi anh. Âm hộ cô ướt át, lông mu đen nhánh lấp lánh dịch nhờn, mùi tanh nồng của sự hứng tình xộc thẳng vào mũi anh. Cô cọ xát, đầu khấc anh trượt qua khe thịt hồng hào, âm thanh nhóp nhép ướt át vang lên.
"Anh sẵn sàng chưa?"cô hỏi, mắt long lanh dục vọng. Minh gật đầu, tay ôm eo cô, da thịt trơn mịn dưới lòng bàn tay. Cô từ từ ngồi xuống, âm đạo nuốt trọn dương vật anh, chặt khít ấm áp bao bọc. Cảm giác như nhung lụa ôm ấp, từng thớ thịt co bóp nhịp nhàng. Minh rên lên, tiếng khàn đục thoát ra từ cổ họng. Họ bắt đầu nhịp điệu chậm rãi, hông cô uốn éo, ngực nảy nở trước mắt anh, núm vú lắc lư theo từng cú dập.
Căng thẳng tích tụ. Mỗi cú thúc sâu hơn, tiếng da thịt va chạm bạch bạch hòa quyện với tiếng rên rỉ. Mồ hôi túa ra, nhỏ giọt từ trán cô xuống ngực anh, vị mặn trên môi khi anh liếm. Tay anh bóp mông cô, thịt mềm mại tràn qua kẽ ngón, mùi mồ hôi và dịch nhờn quyện lẫn. Nội tâm anh hỗn loạn:"Mình đang làm được! Cô ấy đang sung sướng vì mình!"Lan tăng tốc, móng tay cào lưng anh, để lại những vệt đỏ rát bỏng khoái lạc. Cô hét lên khi đạt cực khoái đầu tiên, âm đạo co giật siết chặt anh, dịch nóng hổi tuôn ra.
"Mình đang làm được! Cô ấy đang sung sướng vì mình!"
Minh không thể kìm nữa. Anh lật cô nằm dưới, thúc mạnh mẽ, tiếng hét của cả hai vang vọng. Dương vật anh căng cứng hết cỡ, đánh bại mọi nỗi sợ hãi trước đây. Cuối cùng, cơn sóng vỡ òa, tinh dịch phun trào sâu bên trong cô, nóng bỏng dính nhớp. Họ ôm chặt, cơ thể run rẩy, hơi thở hòa quyện, mùi tình ái nồng nàn bao trùm căn phòng.
Sau đó, họ nằm bên nhau, da thịt dính bết mồ hôi và dịch. Lan vuốt tóc anh, thì thầm:"Anh thấy chưa,bệnh tình dục đàn ôngchỉ là thử thách. Tình yêu sẽ chữa lành tất cả."Minh mỉm cười, cảm giác tự tin trở lại, như được tái sinh. Ánh trăng vẫn chiếu, nhưng giờ đây, nó chứng kiến một người đàn ông hoàn chỉnh. Nỗi ám ảnh xưa cũ tan biến, nhường chỗ cho tương lai đầy hứa hẹn. Họ ngủ thiếp đi, tay trong tay, nhịp tim đồng điệu.