Tôi nằm trên giường, cơ thể mỏi mệt sau một ngày dài vật lộn với cơn đau âm ỉ ở vùng bụng dưới.Bệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dục, câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt từ chiều. Lan, 28 tuổi, đã đọc đủ thứ trên mạng: có người bảo kiêng hẳn, kẻ khác khuyên chỉ cần nhẹ nhàng. Nhưng Minh, người yêu tôi, đang ở bên cạnh, hơi thở ấm áp phả vào gáy, bàn tay anh vuốt ve nhẹ nhàng lên cánh tay tôi. Chúng tôi xa nhau cả tháng vì công việc, và giờ đây, dục vọng như ngọn lửa âm ỉ chờ bùng cháy.
Phòng ngủ mờ ảo dưới ánh đèn vàng cam, mùi tinh dầu oải hương lan tỏa từ máy khuếch tán, dịu dàng xoa dịu cơn khó chịu. Tôi quay người lại, đối diện anh. Khuôn mặt Minh điển trai, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi đầy lo lắng xen lẫn ham muốn. "Em sao vậy Lan? Vẫn đau à?" Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Tôi muốn anh lắm. Muốn cảm nhận anh lấp đầy khoảng trống trong tôi. Nhưng cơn đau này... liệu có đáng để mạo hiểm?
Tôi muốn anh lắm. Muốn cảm nhận anh lấp đầy khoảng trống trong tôi. Nhưng cơn đau này... liệu có đáng để mạo hiểm?
Tôi thì thầm: "Anh ơi, em bị bệnh đường tiết niệu. Đọc trên mạng bảobệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dụckhông nữa. Em sợ đau thêm." Minh kéo tôi sát vào lòng, ngực anh rắn chắc ép sát ngực tôi qua lớp áo mỏng. Hơi ấm từ da thịt anh lan tỏa, xua tan phần nào cái lạnh buốt từ cơn bệnh. "Chúng ta hỏi bác sĩ đi em. Nhưng anh nhớ em quá. Chỉ cần em thoải mái thôi."
Chúng tôi gọi video cho bác sĩ quen, ông bảo nếu không sốt cao, có thể quan hệ nhẹ nhàng, dùng bao cao su, vệ sinh sạch sẽ, tránh thâm nhập sâu nếu đau. Lời khuyên ấy như chìa khóa mở cửa dục vọng. Tim tôi đập nhanh hơn, máu dồn về hạ bộ, một cảm giác rạo rực quen thuộc trỗi dậy dù cơn đau vẫn âm ỉ.
Anh hôn tôi, môi anh mềm mại chạm môi tôi, vị ngọt ngào từ son dưỡng môi quyện lẫn hơi thở nồng nàn. Lưỡi anh luồn vào, khám phá khoang miệng tôi, cuốn lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy chậm rãi. Tay anh vuốt dọc sống lưng tôi, móng tay khẽ cào nhẹ qua lớp vải lụa, gây nổi da gà. Tôi rên khẽ, âm thanh thoát ra từ cổ họng, vang vọng trong tai mình như lời mời gọi.
Act 2 begins here, tension builds.Minh cởi áo tôi chậm rãi, từng nút áo bung ra lộ ra làn da trắng mịn, núm vú săn lại dưới không khí se lạnh. Anh cúi xuống, môi ngậm lấy một bên, lưỡi xoáy quanh quầng vú hồng hào. Cảm giác tê dại lan tỏa từ ngực xuống bụng, át đi cơn đau tiết niệu. "Anh... nhẹ thôi nhé," tôi thì thầm, tay ôm đầu anh, ngón tay luồn vào tóc đen nhánh, mùi dầu gội nam tính xộc vào mũi.
Anh lật tôi nằm ngửa, tay lần xuống bụng dưới, xoa nhẹ vùng mu. Tôi giật mình vì nhạy cảm, nhưng anh biết dừng đúng lúc, chuyển sang vuốt ve đùi trong, da thịt mịn màng dưới đầu ngón tay thô ráp của anh. "Em ướt rồi này," anh cười khúc khích, giọng khàn khàn đầy kích thích. Tôi đỏ mặt, cảm nhận dòng chất lỏng ấm áp rỉ ra từ khe kín, mùi hương phụ nữ nồng nàn lan tỏa.
Sao anh lại biết cách làm em quên hết đau đớn thế này? Bệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dục ư? Giờ em chỉ muốn anh thôi.
Sao anh lại biết cách làm em quên hết đau đớn thế này? Bệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dục ư? Giờ em chỉ muốn anh thôi.
Minh cởi quần, dương vật anh dựng đứng, đầu khấc bóng loáng dưới ánh đèn. Tôi nắm lấy, da thịt nóng hổi, mạch máu đập thình thịch dưới lòng bàn tay. Vị mặn của dịch tiền xuất hiện khi tôi liếm nhẹ, lưỡi quấn quanh thân cột thịt cứng ngắc. Anh rên rỉ, tay siết chặt ga giường, âm thanh trầm đục đầy khoái lạc. "Lan... em tuyệt vời quá."
Chúng tôi chuyển sang tư thế 69, anh nằm dưới, mặt úp vào vùng kín tôi. Lưỡi anh liếm láp chậm rãi, tránh chạm sâu, chỉ xoáy quanh hột le sưng mọng. Cảm giác điện giật chạy dọc sống lưng, tôi cong người, miệng ngậm sâu hơn lấy anh. Mùi mồ hôi hòa quyện với mùi arousal, tiếng chụt chụt ướt át vang lên đều đặn. Cơn đau tiết niệu giờ chỉ còn là cái nhức mơ hồ, bị nhấn chìm bởi sóng khoái cảm dâng trào.
Anh lật tôi ngồi lên, nhưng không để tôi tự thâm nhập ngay. Tay anh cầm bao cao su, lăn chậm rãi lên thân dương vật, mùi cao su thoang thoảng. "Em kiểm soát nhé, chỉ vào chừng nào em sẵn sàng." Tôi gật đầu, hạ thấp người, đầu khấc chạm khe kín, trơn tru nhờ nước nhờn. Từ từ, tôi ngồi xuống, cảm giác đầy đặn lan tỏa, thành âm đạo co bóp ôm lấy anh. Đau nhẹ ở đầu, nhưng khoái lạc lấn át, tôi bắt đầu nhấp nhô chậm rãi.
Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng, tiếng thở hổn hển của cả hai hòa quyện. Tay anh xoa vú tôi, nhéo nhẹ núm, gửi thêm xung động xuống dưới. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, nhỏ giọt xuống ngực tôi, vị mặn khi tôi liếm. "Nhanh hơn em... anh sắp..." Anh thì thầm, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng.
Tôi tăng nhịp, hột le cọ xát vào mu anh, khoái cảm dồn nén bùng nổ. Sóng orgasm ập đến, âm đạo co giật mạnh, siết chặt anh. Tôi hét lên, tiếng vang vọng trong phòng, cơ thể run rẩy, nước mắt khoái lạc trào ra. Anh bắn theo, tinh dịch nóng hổi phun vào bao, anh gầm gừ, tay ôm chặt eo tôi.
Chúng tôi ngã vật ra giường, thở dốc. Minh rút ra nhẹ nhàng, kiểm tra tôi: "Em ổn không? Đau thêm không?" Tôi lắc đầu, mỉm cười, kéo anh vào lòng. Cơn đau tiết niệu vẫn đó, nhưng nhẹ hơn, như được xoa dịu bởi tình yêu. Mùi tinh dầu lẫn mồ hôi, da thịt dính sát, nhịp tim dần đều lại.
Bệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dục? Với anh, thì có chứ. Nó không chỉ là thể xác, mà là sự gắn kết, chữa lành.
Bệnh đường tiết niệu có nên quan hệ tình dục? Với anh, thì có chứ. Nó không chỉ là thể xác, mà là sự gắn kết, chữa lành.
Sáng hôm sau, tôi đi khám, bác sĩ khen đã kiểm soát tốt. Minh ôm tôi từ phía sau, hôn lên cổ: "Yêu em." Cuộc sống tiếp tục, nhưng đêm ấy mãi là kỷ niệm nồng cháy, nơi dục vọng chiến thắng nỗi đau.