Tôi ngồi co ro trên ghế sofa, ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình. Đêm khuya khoắt, tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng trong căn hộ nhỏ. Tay tôi run run gõ vào thanh tìm kiếm:"bệnh tình dục bao lâu phát tác". Kết quả hiện ra chi chít, từ vài ngày đến vài tuần, tùy loại bệnh. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Chỉ mới hai tuần trước, trong cơn say men tình ái tại buổi tiệc công ty, tôi đã để mình trượt dài vào vòng tay một chàng trai lạ mặt. Cuộc vui chóng vánh, đầy dục vọng, nhưng giờ đây nó ám ảnh tôi như bóng ma.
Anh ấy, Minh, người đàn ông tôi gặp ngay sau đó, lại hoàn toàn khác biệt. Cao ráo, nụ cười ấm áp, đôi mắt sâu thẳm khiến tôi muốn tan chảy mỗi khi chạm phải. Chúng tôi hẹn hò được một tuần, những buổi cà phê ngọt ngào, những cái nắm tay run rẩy dưới bàn. Nhưng mỗi lần anh ấy tiến gần hơn, môi anh lướt qua má tôi, tôi lại co rúm lại.Lỡ như bệnh tình dục bao lâu phát tác thì sao? Lỡ như nó đang ủ bệnh trong cơ thể tôi, chờ ngày bùng nổ?
Tôi không thể để anh ấy chạm vào mình khi chưa chắc chắn. Nhưng cơ thể tôi lại khao khát anh đến phát điên. Mùi nước hoa nam tính của anh vẫn vương vấn trên áo khoác tôi mượn hôm qua, khiến hạ bộ tôi nóng ran mỗi đêm.
Hôm nay, Minh mời tôi đến nhà anh. Căn hộ của anh sạch sẽ, ấm cúng, mùi cà phê rang xay lan tỏa từ bếp. Anh ôm tôi từ phía sau khi tôi đứng ngắm thành phố qua cửa sổ, hơi thở anh phả vào gáy tôi ấm áp, khiến da gà nổi lên từng lớp.
"Em sao vậy Lan? Dạo này em xa cách quá," anh thì thầm, tay vuốt nhẹ eo tôi.
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh... em có chuyện cần nói." Giọng tôi lạc đi. Tôi kể hết, từ buổi tiệc, chàng trai lạ, đến nỗi lobệnh tình dục bao lâu phát tác. Nước mắt tôi lăn dài, nhưng anh không buông tay. Anh kéo tôi ngồi xuống, lắng nghe chăm chú.
"Em ngốc quá. Sao không nói sớm? Chúng ta sẽ cùng kiểm tra. Anh yêu em, không phải cơ thể hoàn hảo, mà là con người em."
Lời anh như liều thuốc an thần. Chúng tôi ôm nhau, nhưng chỉ dừng ở những nụ hôn nhẹ nhàng, tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, hơi ấm lan tỏa khiến tôi rùng mình. Đêm ấy, tôi về nhà với hy vọng le lói.
Những ngày sau là địa ngục ngọt ngào. Chúng tôi cùng đến phòng khám, làm xét nghiệm. Kết quả phải chờ ba ngày. Mỗi tối, Minh gọi video, giọng anh trầm ấm kể chuyện, nhưng ánh mắt anh cháy bỏng dục vọng. Tôi nằm trên giường, tay vô thức vuốt ve đùi mình, tưởng tượng bàn tay anh thay thế.
Đêm thứ hai chờ đợi, anh đến nhà tôi. Chúng tôi không thể kiềm chế nữa. Anh hôn tôi cuồng nhiệt, lưỡi anh quấn quýt lưỡi tôi, vị cà phê lẫn chút bạc hà từ miệng anh khiến tôi say đắm. Tay anh luồn vào áo, chạm ngực tôi qua lớp ren mỏng. Núm vú tôi cứng lại dưới ngón tay anh, từng cái véo nhẹ khiến tôi rên rỉ.
"Anh... chờ đã... kết quả chưa ra," tôi thở hổn hển, nhưng cơ thể tôi phản bội, hông tôi cọ vào đùi anh.
"Anh không quan tâm. Anh muốn em, toàn bộ em," anh thì thầm, môi anh lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ da thịt, để lại dấu đỏ hồng. Mùi mồ hôi anh hòa quyện với hương da thịt tôi, tạo nên thứ hương vị kích thích đến nghẹt thở.
Chúng tôi cởi đồ nhau chậm rãi, tận hưởng từng lớp vải trượt khỏi da. Da anh nóng bỏng, cơ ngực săn chắc dưới tay tôi. Tôi hôn xuống bụng anh, lưỡi liếm quanh rốn, nghe tiếng anh rên khẽ, tay anh nắm tóc tôi siết chặt. Hạ bộ anh cương cứng, chạm vào má tôi qua lớp quần lót. Tôi kéo tụt nó xuống, ngậm lấy anh, vị mặn mòi của da thịt anh lan trên đầu lưỡi tôi. Anh thở dốc, hông đẩy nhẹ, tiếng rên vang vọng trong phòng.
Bệnh tình dục bao lâu phát tác? Giờ tôi chẳng còn nghĩ đến nữa. Chỉ có anh, chỉ có khoái lạc này.
Anh kéo tôi lên, lật ngửa tôi ra giường. Miệng anh ngấu nghiến ngực tôi, mút mạnh núm vú đến đau nhói khoái cảm. Tay anh luồn xuống dưới, ngón tay chạm vào khe ướt át của tôi. Tôi ưỡn người, nước nhờn tràn ra, bôi trơn ngón tay anh khi anh thọc sâu vào. Tiếngchụt chụtướt át vang lên, hòa cùng tiếng thở hổn hển của cả hai. Anh thêm ngón thứ hai, cong móc chạm điểm G, khiến tôi hét lên, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên.
Nhưng chúng tôi dừng lại, không đi đến cùng. "Chờ kết quả nhé em," anh cười, ôm tôi ngủ. Giấc ngủ chập chờn với những giấc mơ đầy nhục dục.
Sáng hôm sau, tin nhắn từ phòng khám:âm tính. Tôi reo lên, lao đến nhà anh. Cửa vừa mở, chúng tôi đã ngã vào nhau như hai con thú đói khát. Anh bế tôi vào phòng ngủ, ném tôi xuống giường êm ái. Lần này, không gì ngăn cản.
Anh quỳ giữa hai chân tôi, mắt ngắm nghía "cô bé" hồng hào ướt át. Lưỡi anh liếm dài từ hậu môn lên hột le, vị tanh nồng của nước nhờn tôi khiến anh rên rỉ. Tôi nắm ga giường, hét lớn khi lưỡi anh quấn quanh hột le, mút mạnh như hút kẹo. Tay anh bóp đùi tôi, móng tay cào nhẹ da thịt, đau đớn xen lẫn khoái lạc.
"Anh vào em nhé," anh thì thầm, con cặc anh cọ sát lối vào tôi. Tôi gật đầu cuồng nhiệt, hông nâng lên đón anh. Anh đâm vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi đến tận cùng. Cảm giác căng tràn, nóng bỏng khiến tôi cắn môi rỉ máu. Anh bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh dần, tiếng da thịt va chạmbạch bạchvang vọng, hòa cùng tiếng rên rỉ của tôi.
Mùi tình dục nồng nặc trong không khí, mồ hôi nhễ nhại trên da cả hai. Tôi cào lưng anh, để lại vệt đỏ, anh đáp lại bằng cú thúc mạnh hơn, chạm tử cung tôi. "Em chặt quá... anh sắp ra," anh gầm gừ. Tôi siết chặt chân quanh hông anh, đẩy hông lên theo nhịp. Cơn cực khoái ập đến như sóng thần, tôi hét tên anh, âm đạo co bóp dữ dội quanh anh. Anh bắn tinh nóng hổi vào sâu trong tôi, từng đợt giật mạnh khiến chúng tôi run rẩy.
Chúng tôi nằm ôm nhau, hơi thở dần đều lại. Da anh dính sát da tôi, mồ hôi khô dần để lại lớp muối mặn. Anh hôn trán tôi, thì thầm: "Giờ em yên tâm chưa?Bệnh tình dục bao lâu phát táckhông còn là nỗi lo nữa."
Tôi cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài. "Cảm ơn anh. Em yêu anh."
Những ngày sau, tình yêu chúng tôi sâu đậm hơn. Nỗi lo cũ đã tan biến, thay vào đó là niềm tin và những đêm yêu đương cuồng nhiệt. Tôi học được rằng, dục vọng chỉ thực sự thăng hoa khi có sự chân thành và chia sẻ.