Lan bước vào phòng khám muộn, ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi má ửng hồng vì hơi lạnh buổi tối Sài Gòn. Cô bị ho hen mấy ngày nay, và bác sĩ Minh là người duy nhất cô tin tưởng. Anh là bác sĩ trẻ, da ngăm rám nắng, đôi mắt sâu hun hút sau cặp kính gọng mỏng. Phòng khám vắng tanh, chỉ còn tiếng quạt trần kêu vo vo nhẹ nhàng.
Sao tim mình đập nhanh thế này?Lan nghĩ thầm khi ngồi xuống ghế khám, váy ôm sát làm lộ đường cong cơ thể. Minh mỉm cười, giọng ấm áp: "Chị Lan lại bị hen nữa à? Để em kiểm tra nhé."
Anh lấy ống nghe ra, kim loại lạnh lùng lấp lánh dưới ánh đèn. Lan cởi nút áo ngoài, để lộ chiếc áo lót ren mỏng manh. Không khí phòng khám đột nhiên nặng nề hơn, mùi thuốc khử trùng lẫn với hương nước hoa thoang thoảng từ cơ thể cô. Minh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng: "Hít sâu vào chị."
Khi anh áp ống nghe lên ngực cô, Lan cảm nhận rõ ràng hơi lạnh kim loại chạm da, lan tỏa như dòng điện.Ausculter les poumons, anh thì thầm bằng tiếng Pháp, như một thói quen từ thời du học. Tiếng thở của cô vang lên qua ống nghe, đều đặn nhưng pha lẫn nhịp tim dồn dập. Tay anh vô tình lướt qua da thịt, ấm áp đối lập với lạnh buốt của dụng cụ.
"Phổi chị sạch sẽ lắm, chỉ hơi co thắt thôi," Minh nói, nhưng mắt anh không rời khỏi đường cong lên xuống theo nhịp thở. Lan nuốt nước bọt, cảm giác da gà nổi khắp người.Tại sao chỉ một cử chỉ y khoa bình thường lại khiến em nóng ran thế này?Cô tự hỏi, hai chân khép chặt lại.
Tại sao chỉ một cử chỉ y khoa bình thường lại khiến em nóng ran thế này?
Minh kê đơn thuốc, nhưng Lan không vội đứng dậy. "Bác sĩ Minh... em hay nghĩ về anh," cô thì thầm, giọng run run. Anh ngẩng lên, đôi mắt tối sầm lại. Không khí giữa họ căng như dây đàn, tiếng đồng hồ tích tắc trở nên to hơn bao giờ hết.
Đêm ấy, phòng khám trở thành không gian riêng tư. Minh khóa cửa, ánh đèn mờ ảo từ chiếc đèn bàn hắt bóng hai cơ thể. Lan đứng dậy, tay run run cởi nốt chiếc áo lót, để bộ ngực trần phơi bày dưới ánh sáng vàng vọt. Mùi da thịt cô lan tỏa, ngọt ngào xen lẫn mồ hôi nhẹ.
Anh tiến lại gần, bàn tay to bè vuốt ve vai cô, rồi xuống eo. "Chị đẹp quá," anh thì thầm, môi lướt qua tai cô, hơi thở nóng hổi. Lan rùng mình, tay ôm lấy cổ anh, kéo anh vào nụ hôn đầu tiên. Môi anh mềm mại, vị cà phê còn đọng lại, lưỡi quấn quýt ngọt ngào khiến cô tan chảy. Tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng cô, hòa quyện với tiếng hút hôn ướt át.
Họ ngã xuống chiếc giường khám, ga trắng mịn màng ôm lấy da thịt. Minh cởi áo blouse, để lộ cơ ngực săn chắc, mùi mồ hôi nam tính xộc vào mũi cô. Tay anh khám phá cơ thể cô chậm rãi, ngón tay lướt qua núm vú cứng ngắc, vê nhẹ khiến Lan cong người.Đau ngọt ngào quá,cô nghĩ, mắt nhắm nghiền, cảm nhận từng tế bào da bùng nổ khoái cảm.
"Ausculter les poumons lần nữa nhé?" Minh cười tinh nghịch, cầm ống nghe áp lên ngực cô lần nữa. Lần này không phải khám bệnh. Tiếng tim cô đập thình thịch vang vọng qua tai anh, nhịp nhanh như trống trận. Anh hôn xuống bụng cô, lưỡi liếm nhẹ rốn, rồi xuống thấp hơn. Lan thở hổn hển, tay bấu chặt ga giường, mùi ẩm ướt từ vùng kín lan tỏa, quyến rũ chết người.
Anh kéo váy cô lên, ngón tay vuốt ve đùi trong mịn màng, rồi chạm vào lớp vải lót ướt sũng. "Chị ướt hết rồi," anh thì thầm, giọng khàn đục dục vọng. Lan gật đầu, mắt long lanh: "Em muốn anh... ngay bây giờ." Đó là lời đồng thuận rõ ràng, trao nhau ánh nhìn cháy bỏng.
Minh cởi quần, dương vật cương cứng bật ra, nóng hổi chạm vào đùi cô. Lan vuốt ve nó, cảm nhận mạch đập dưới da, vị mặn của dịch nhờn đọng đầu. Cô quỳ xuống, môi ngậm lấy, lưỡi xoáy quanh khiến anh rên rỉ. Tiếng nuốt ọc ọc, tiếng thở dốc lấp đầy phòng. Mùi dục vọng nam tính ngập tràn, khiến cô say đắm.
Anh kéo cô nằm ngửa, chân cô dang rộng mời gọi. Minh tiến vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy cô bằng sức nóng. Lan hét lên khoái lạc, cảm giác căng tràn, niêm mạc cọ xát nhịp nhàng. Họ di chuyển theo nhịp, da thịt vỗ vào nhaubạch bạch, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt. Tiếng rên của cô cao vút, hòa cùng tiếng gầm gừ của anh.
Mình đang tan chảy... anh là tất cả,Lan nghĩ, móng tay cào nhẹ lưng anh, để lại vệt đỏ. Anh tăng tốc, tay bóp chặt mông cô, đẩy sâu hơn. Mùi mồ hôi, mùi tình dục quyện lẫn, không khí oi bức như lò lửa. Cô siết chặt anh bên trong, cơ thể run rẩy báo hiệu cao trào.
Mình đang tan chảy... anh là tất cả,
"Anh sắp... chị nữa đi!" Minh gầm lên. Họ cùng bùng nổ, cô co giật dữ dội, chất lỏng ấm áp phun ra, anh rút ra bắn lên bụng cô, trắng đục nóng hổi. Tiếng thở hổn hển dần chậm lại, chỉ còn tiếng tim đập hòa quyện.
Họ nằm bên nhau, Minh vuốt tóc cô, hôn nhẹ trán. "Lần sau hen nữa, chị đến nhé? Em sẽausculter les poumonskỹ hơn." Lan cười khúc khích, tay vuốt ve ngực anh. Mùi cơ thể họ vẫn còn vương vấn, ga giường nhàu nhĩ chứng tích đam mê.
Sáng hôm sau, Lan thức dậy trong vòng tay anh, ánh nắng len qua rèm cửa. Cô cảm nhận sự bình yên lạ lùng, dục vọng đêm qua không chỉ là thể xác mà còn kết nối tâm hồn.Mình đã tìm thấy điều gì đó thực sự,cô nghĩ, mỉm cười khi anh tỉnh giấc, kéo cô vào nụ hôn mới.
Phòng khám lại mở cửa, nhưng bí mật giữa họ mãi là của riêng. Mỗi lần ho khan, Lan lại mỉm cười, nhớ về tiếng ống nghe lạnh buốt trên da thịt nóng bỏng.