Mỗi buổi sáng, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá xanh mướt ven đường đê sông Hồng, tôi lại đạp xe ra khỏi nhà. Gió mát rượi vuốt ve làn da, mang theo mùi cỏ tươi và đất ẩm sau cơn mưa đêm.Avantage de pouvoir rouler en velo tous les jours, tôi lẩm bẩm trong đầu, cụm từ tiếng Pháp mà tôi tình cờ đọc được trên một blog du lịch Pháp, giờ đã trở thành mantra riêng. Lợi thế của việc có thể đạp xe đạp mỗi ngày – không chỉ là cơ thể săn chắc, đôi chân thon dài đầy sức sống, mà còn là những khoảnh khắc tự do khiến máu trong người sôi sùng sục.
Hôm nay cũng vậy. Tôi mặc chiếc quần short thể thao ôm sát, lộ rõ đường cong hông và cặp đùi rám nắng, áo ba lỗ mỏng tang để mồ hôi thấm ướt, vẽ nên những đường nét gợi cảm trên ngực. Tiếng xích xe kêu lạch cạch nhịp nhàng hòa quyện với nhịp thở đều đặn của tôi. Mỗi cú đạp chân là một làn sóng endorphin dâng trào, khiến tôi cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ căng cứng, từng giọt mồ hôi lăn dài xuống khe ngực, mang theo vị mặn chát trên môi khi tôi liếm nhẹ.
Sao mà tuyệt vời thế này, cơ thể mình đang sống động đến thế, sẵn sàng cho bất cứ điều gì...
Tôi tăng tốc, gió rít qua tai, mái tóc buộc đuôi gà bay phần phật. Đường đê vắng vẻ, chỉ lác đác vài người chạy bộ. Bỗng, từ phía sau, một chiếc xe đạp nam hiệu Cannondale lao vút lên, song song với tôi. Người đàn ông trên xe cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo phông bó sát, mồ hôi lấp lánh trên làn da ngăm đen. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt nheo lại vì gió, nụ cười toe toét khi anh ngoái sang.
"Chị đạp giỏi quá! Cùng pace nhé?" anh hét qua tiếng gió.
Tôi cười đáp: "Thử xem em theo kịp chị không!" Tim tôi đập nhanh hơn nhịp đạp, không chỉ vì tốc độ. Anh ấy tên Minh, 28 tuổi, cũng mê xe đạp như tôi. Chúng tôi trò chuyện rôm rả về các tuyến đường, về cảm giác gió lùa qua da thịt, vềavantage de pouvoir rouler en velo tous les joursmà tôi buột miệng kể lại, khiến anh cười lớn.
Giờ đã là giữa trưa, mặt trời chói chang, chúng tôi chậm lại gần một khúc quanh khuất nẻo, nơi sông Hồng uốn lượn với bãi cát trắng mịn và bụi tre rậm rạp che chắn. Mồ hôi chúng tôi ướt nhẹp, áo quần dính sát vào người, phác họa mọi đường nét cơ thể. Minh dừng xe trước, đưa chai nước cho tôi. Tay anh chạm nhẹ vào tay tôi, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Nghỉ chút đi chị. Nóng quá." Giọng anh khàn khàn, mắt lướt qua đôi đùi tôi đang run nhẹ vì mỏi.
Tôi gật đầu, ngồi xuống bãi cát mát lạnh bên sông. Nước sông vỗ rì rào, mùi phù sa lẫn tanh tanh quyện với mùi mồ hôi nam tính từ anh tỏa ra, khiến tôi rạo rực. Chúng tôi ngồi sát nhau, vai chạm vai. Tôi cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, nhịp thở nặng nề hơn.
Mình muốn chạm vào anh ấy. Da anh ấy chắc nịch thế nào dưới lớp áo ướt...
"Chị biết không, em thích nhất là cảm giác này, đạp xe mệt nhoài rồi ngồi nghỉ, cơ thể như bùng nổ năng lượng." Minh quay sang, tay anh đặt nhẹ lên đùi tôi, vuốt ve qua lớp vải short mỏng. Tôi không đẩy ra, ngược lại, đặt tay lên ngực anh, cảm nhận tim anh đập thình thịch dưới lớp cơ ngực săn chắc.
"Em cũng vậy. Đặc biệt làavantage de pouvoir rouler en velo tous les jours, nó làm mình... nhạy cảm hơn." Tôi thì thầm, mắt nhìn thẳng vào mắt anh, hơi thở hòa quyện.
Môi chúng tôi chạm nhau trong nụ hôn đầu tiên, ngọt ngào xen lẫn vị mặn của mồ hôi. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, mạnh mẽ nhưng dịu dàng, tay anh luồn vào áo tôi, xoa nắn bầu ngực căng tròn. Tôi rên khẽ, núm vú cứng lại dưới ngón tay anh, một cơn nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Mùi da thịt anh – mặn mồ hôi, thoang thoảng xà phòng – khiến tôi say đắm.
Chúng tôi cởi áo nhau vội vã. Cơ thể anh tuyệt mỹ: bụng sáu múi lấp lánh mồ hôi, "hàng" anh cương cứng nổi rõ dưới quần short. Tôi vuốt ve nó qua lớp vải, cảm nhận độ nóng và độ cứng khiến tay tôi run rẩy. Anh kéo short tôi xuống, ngón tay lướt qua mu tôi ẩm ướt, khẽ xoa nhẹ hột le khiến tôi cong người, tiếng rên thoát ra không kìm nén.
"Chị ướt quá... Em muốn nếm chị." Minh thì thầm, đẩy tôi nằm ngửa trên cát mịn. Miệng anh hôn dọc đùi tôi, hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt nhạy cảm. Rồi lưỡi anh chạm vào, liếm láp chậm rãi, vị tanh ngọt của tôi hòa quyện trên đầu lưỡi anh. Tôi nắm tóc anh, hông uốn éo, tiếng sóng sông át đi những tiếng rên dâm đãng của tôi. Mỗi cú liếm là một cơn sóng khoái lạc dâng trào, cơ thể tôi căng cứng, mồ hôi nhỏ giọt lẫn với nước sông văng tung tóe.
Ôi trời ơi, anh ấy làm mình tan chảy... Đừng dừng lại...
Tôi không chịu nổi nữa, kéo anh lên. Chúng tôi lột hết quần áo, da thịt trần trụi chạm nhau dưới nắng chang chang. Anh đè lên tôi, "hàng" anh cọ xát lối vào tôi, trơn tru nhờ chất nhờn tuôn trào. "Vào đi anh..." tôi van xin, móng tay cào nhẹ lưng anh.
Anh đẩy vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn hảo. Cảm giác căng tràn, nóng bỏng khiến tôi hét lên khoái lạc. Chúng tôi nhịp nhàng, hông anh dập mạnh mẽ như nhịp đạp xe, tiếng da thịt va chạm chan chát lẫn với tiếng thở hổn hển và rên rỉ. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống cát, mùi tình dục nồng nàn lan tỏa trong không khí bụi tre.
Tôi quấn chân quanh hông anh, siết chặt, cảm nhận từng cú thúc sâu tận tử cung. Tay anh xoa vú tôi, nhéo núm vú khiến cơn khoái cảm nhân đôi. "Chị chặt quá... Em sắp..." anh gầm gừ. Tôi cũng vậy, cơ thể co giật, một cơn cực khoái dữ dội ập đến, tôi cắn môi anh để kìm tiếng hét, nước miếng lẫn máu tanh ngọt.
Anh bùng nổ bên trong tôi, dòng tinh nóng hổi phun trào, lấp đầy khiến tôi run rẩy trong dư chấn. Chúng tôi nằm ôm nhau, thở dốc, gió sông mát lạnh vuốt ve da thịt ướt át. Tiếng chim hót xa xa, sóng vỗ nhẹ nhàng như ru êm đềm.
Sau đó, chúng tôi mặc lại quần áo, cười ngại ngùng nhưng mãn nguyện. Minh hôn nhẹ trán tôi: "Lần sau đạp xe cùng nhé chị.Avantage de pouvoir rouler en velo tous les joursgiờ còn tuyệt hơn."
Tôi gật đầu, đạp xe về nhà với cơ thể mỏi nhừ nhưng tâm hồn lâng lâng. Đường đê chiều tà nhuộm vàng, gió mang theo mùi sông nước và ký ức da diết. Mỗi cú đạp chân giờ không chỉ là endorphin, mà còn là lời hứa hẹn những cuộc gặp gỡ đầy lửa tình. Lợi thế ấy, quả thực, là điều tuyệt vời nhất.